Quá khứ 'trượt dài' của Thu Quỳnh. Thu Quỳnh vốn là cái tên không còn quá xa lạ với 'vũ trụ phim ảnh VTV' khi liên tục là gương mặt quen thuộc ghi nhiều dấu ấn với khán giả qua các vai diễn cá tính, đa dạng với tâm lý phức tạp.. Đó có thể là cô gái làng chơi đầy mưu mô, thủ đoạn trong Quỳnh Búp Bê với Sức khỏe của cô dần bình phục, sau vài lần kiểm tra, ngoài chuyện thể trọng hơi nhẹ ra thì mọi mặt đều bình thường. Sau đó, Lê Diệp theo Doãn Chính Đạc về nhà với hai đứa con. Một nhà đoàn tụ, trên mặt, trong lòng, đều tràn ngập niềm hạnh phúc. Đêm muộn, dỗ cho hai đứa nhóc ngủ xong thì hai người mới có thể nghỉ ngơi. Hành vi quan hệ tình dục trước hôn nhân đã vi phạm đạo đức và liên quan đến sự lành mạnh của thể xác lẫn tinh thần của mỗi cá nhân, thậm chí còn gây hậu quả không tốt cho cả tương lai. Hành động này sẽ đưa cả hai vào tình trạng khó xử, đặc biệt là bạn gái thường ngượng ngùng, lo lắng, tự dằn vặt mình, ảnh hưởng lớn đến sức khoẻ. Muốn cuộc sống hạnh phúc thì cần có sự chung sức, chung lòng của cả hai vợ chồng. Đi ở trọ rồi cưới luôn con trai chủ trọ, cô gái Nghệ An có cuộc sống hôn nhân viên mãn Huy Cung lần đầu nói về đổ vỡ hôn nhân, lên tiếng về tin đồn có tình mới Cuộc hôn nhân "siêu kỳ lạ" của đôi vợ chồng, sống xa nhau 8,5 nghìn km, nếu mỗi năm chỉ gặp 1 lần vẫn yêu Thời gian đính hôn dài hay ngắn là tùy theo mức độ hiểu biết của đôi bạn về hôn nhân và gia đình, và tùy theo đôi bạn có tâm đầu ý hợp không. Nói chung, không nên vội vàng, hấp tấp; cũng không nên kéo dài quá lâu. 4. Sống thời kỳ đính hôn như thế nào? Một đường hôn nhân dài, thẳng cho thấy bạn có tình yêu sâu sắc và lâu dài. Bạn là người yêu say đắm, dịu dàng và thường có một gia đình hạnh phúc. Nếu bạn chỉ có một đường hôn nhân sâu và dài, gần hoặc chạm vào đường Thái Dương, nó cho thấy bạn có thể Xs8GSo. Trong tất cả các mối quan hệ giữa người với người thì việc phát sinh mâu thuẫn là điều không thể tránh khỏi. Vậy nên, để có được một cuộc hôn nhân lâu dài chúng ta cũng cần biết cách khiến những mâu thuẫn trở nên có tác dụng tích cực trong mối quan hệ với nửa còn lại. Ảnh Shutterstock Theo Tech Insider, một nghiên cứu của Đại học California, Berkeley đã chỉ ra những điều kiện cần thiết cho một cuộc hôn nhân lâu dài. Trải qua một số thực nghiệm, hai nhà tâm lý học Amie M. Gordon và Serena Chen phát hiện, khi được người bạn đời thấu hiểu cảm xúc có thể khiến đối phương cảm thấy mâu thuẫn hoàn toàn là có lợi cho một cuộc hôn nhân bền vững. “Sau khi phát sinh mâu thuẫn, nếu chúng ta cảm thấy suy nghĩ, cảm xúc và quan điểm của bản thân không nhận được sự thấu hiểu từ đối phương, chỉ dưới loại tình huống này, mâu thuẫn mới phát sinh ảnh hưởng phụ diện đến sự hài lòng trong mối quan hệ hôn nhân”, hai chuyên gia chia sẻ. Những người tham gia vào một trong những cuộc khảo sát trực tuyến là những người trẻ ở độ tuổi 20 đến 30 đã yêu nhau hơn 6 tháng. Tất cả họ đều trả lời câu hỏi “liệu xung đột thường xuyên có ảnh hưởng đến các mối quan hệ hay không?”. Tất cả họ đều nói rằng trừ khi họ cảm thấy rằng nửa kia hiểu mình, còn không thì tranh chấp càng nhiều, họ càng cảm thấy tồi tệ hơn. Ảnh Shutterstock Trong một nghiên cứu khác, những đôi vợ chồng tham gia thực nghiệm sẽ được đưa vào một căn phòng và được yêu cầu nhớ lại hoàn cảnh khi hai người phát sinh mâu thuẫn. Trước và sau cuộc phỏng vấn, tất cả họ đều được yêu cầu đánh giá về sự hài lòng với cuộc hôn nhân của mình. Trong bài kiểm tra này, người cảm thấy được đối phương thấu hiểu, sau khi phỏng vấn sẽ thường cho điểm cao hơn rất nhiều. Chuyên gia Gordon và Chen cũng phát hiện “yêu thương, hài hước, giải quyết vấn đề hiệu quả” là cách tốt nhất để hoá giải những mâu thuẫn trong hôn nhân. Từ đó có thể thấy, khi mâu thuẫn phát sinh không cần dùng đến hình thức “đoạn tuyệt”, mà cần phải từ đó học được cách làm sao để khiến mối quan hệ trở nên tốt hơn, hiểu nhau hơn. Chuyên gia tâm lý học nổi tiếng John Gottman từng gợi ý rằng, vợ chồng nên thu lợi ích từ những cuộc nói chuyện không vui vẻ, có 4 điểm sau 1. Biết cách biểu đạt cảm xúc và suy nghĩ Nếu bạn không biết cách biểu đạt suy nghĩ một cách rõ ràng, mặc dù đối phương đã rất cố gắng lắng nghe thì cũng không thể đạt được kết quả cao. Gottman cho rằng, chúng ta cần phân biệt rõ đâu là cảm xúc căng thẳng và biết cách thả lỏng, nâng cao lực chú ý, tĩnh tâm lại sẽ có tác dụng trong việc lấy lại lý trí để giải quyết vấn đề. Ảnh ShutterStock 2. Đặt câu hỏi một cách cởi mở Ví dụ bạn có thể hỏi Em cảm thấy phòng khách này thế nào? Em muốn cuộc sống của mình 3 năm nữa sẽ thế nào? Em có thích công việc của em không?… Ảnh Shutterstock 3. Dùng nhiều những câu nói mở Những câu mang tính tìm hiểu sẽ khuyến khích đối phương chia sẻ với bạn. Ví dụ có thể hỏi Anh muốn nghe suy nghĩ của em về việc từ chức. Anh muốn biết suy nghĩ của em về công việc này… Ảnh 4. Biểu đạt sự thấu hiểu sang đồng cảm Ngôn ngữ không thể biểu đạt hết sự thấu hiểu của bạn, mà còn cần có thêm cảm xúc. Gottman nói “Sự đồng cảm có nghĩa là bạn thực sự hiểu được cảm xúc của đối phương, thực sự quan tâm đến hạnh phúc của đối phương, chứ không chỉ của riêng bản thân bạn”. Ảnh Shutterstock Nếu bạn làm được như trên thì khi mâu thuẫn phát sinh không những không làm tổn thương người bạn đời, mà ngược lại còn thúc đẩy mối quan hệ của hai người thêm trưởng thành và gắn bó hơn. Thu Hà Xem thêm Liên tiếp các vụ ly hôn của những người nổi tiếng khiến chúng ta tự hỏi Vì sao hôn nhân hiện đại lại đoản mệnh đến thế? Nếu nhìn lại, ông bà ta chưa từng quen biết trước khi kết hôn nhưng họ vẫn hạnh phúc bên nhau đến bạc đầu. Còn chúng ta đã hẹn hò tìm hiểu, đã lựa chọn kỹ càng, vậy vì sao vẫn không thể tiếp tục đi đến cuối con đường? Suy cho cùng, vấn đề ấy xuất phát từ đâu? Ân tình cảm “Kết phát vi phu thê, ân ái lưỡng bất nghi” vợ chồng kết tóc xe tơ, ái ân thắm thiết chẳng ngờ lẫn nhau. Rất nhiều người cho rằng bí quyết của hạnh phúc là vợ chồng tâm đầu ý hợp, chỉ cần phu thê ân ái thì hôn nhân sẽ có thể lâu dài. Ân ân ái ái, hai chữ này đã chỉ rõ rằng Tình cảm vợ chồng trước là Ân, sau là Ái. Ái tình vốn không bền vững, có thể hôm nay nhất kiến chung tình nhưng ngày mai rất có thể lại đổi dạ thay lòng. Đã từng rung động, đã từng say đắm, nhưng một ngày kia lại quay lưng rời gót, phũ phàng dứt áo ra đi. Yêu hận tình thù chỉ trong chớp mắt, ai dám chắc sẽ một dạ sắt son cho đến cuối cuộc đời? “Yến Tử Xuân Thu” ghi chép rằng, quân chủ của nước Tề là Tề Cảnh Công muốn gả con gái cho Yến Tử, bèn đến nhà Yến Tử làm khách. Nhân lúc cả hai đang vui vẻ uống rượu, Tề Cảnh Công bèưn hỏi Yến Tử “Người vừa rồi có phải là thê tử của khanh không?”. Yến Tử đáp “Không sai, đó là vợ của thần”. Cảnh Công cảm khái một hồi rồi nói “Ôi chao, ta thấy bà ấy vừa già lại vừa xấu, thật không xứng với khanh! Thế này đi, ta có người con gái trẻ trung xinh đẹp, chẳng thà gả cho khanh, ý khanh thế nào?”. Được vua sủng ái gả công chúa cho, đối với một người bình thường đó quả là diễm phúc, nào còn ai dám cự tuyệt đây? Nhưng Yến Tử lại khẳng khái trả lời Tề Cảnh Công “Tuy vợ thần đã có tuổi, nhưng thần và nàng đã chung sống rất lâu rồi. Nàng cũng có những năm tháng thanh xuân tươi đẹp. Khi còn trẻ đẹp nàng đã gửi gắm cả cuộc đời cho thần, thần cũng vì sự phó thác ấy mà kết hôn với nàng. Đại vương ban thưởng như thế quả là vinh hạnh cho thần lắm, nhưng thần sao có thể cô phụ sự phó thác của người vợ kết tóc xe tơ đối mình cho được?”. Đó quả là chính kiến của một bậc chính nhân quân tử, chẳng trách vì sao Tề Cảnh Công lại muốn gả công chúa cho ông. Yến Tử đã nói ra một điểm rất quan trọng để duy trì hôn nhân, đó chính là trách nhiệm của người đàn ông. Có người con gái nào kết hôn mà không mong sẽ hạnh phúc đến bạch đầu giai lão? Cô gái ấy đem cả thanh xuân của mình giao phó cho một người đàn ông, vậy anh ta nên gánh vác trách nhiệm, trở thành chỗ dựa cả đời cho nàng. Một thi nhân thời nhà Nguyên là Phó Nhược Kim viết trong bài “Điệu vong tứ thủ” “Tân hôn thệ giai lão, ân nghĩa vĩnh thả thâm”, nghĩa là Tân hôn thề giai lão, ân nghĩa mãi sâu dày. Nhưng làm được điểm này lại không hề dễ dàng, bởi vì cuộc đời luôn có đủ mọi khảo nghiệm dụ dỗ mê hoặc, trong hoàn cảnh ấy mới có thể nhìn ra phẩm hạnh đích thực của một người. “Hậu Hán Thư” chép rằng, chị của Quang Vũ Đế là Hồ Dương công chúa. Sau khi chồng của công chúa qua đời, Quang Vũ Đế đã cùng nàng bàn luận về quần thần. Công chúa nói “Tống Hoằng dung mạo đường đường, tài đức song toàn, các đại thần khắp trong triều đều không ai bì được với chàng”. Quang Vũ Đế biết công chúa chỉ ưng mỗi Tống Hoằng và nguyện ý được kết hôn cùng chàng. Thế là, ông bèn sắp xếp cho Hồ Dương công chúa ngồi sau bức bình phong, sau đó triệu kiến Tống Hoằng đến trò chuyện. Quang Vũ Đế hỏi “Tục ngữ có câu Giàu đổi bạn, sang đổi vợ’, đây có phải chuyện thường tình hay không?”. Tống Hoằng đáp “Thần nghe nói Bạn bè kết giao lúc nghèo hèn thì chẳng nên quên, người vợ cùng chịu cảnh cơ hàn với mình thì không thể bỏ được”. Quang Vũ Đế thấy lời lẽ dứt khoát của Tống Hoằng thì biết rằng việc mai mối sẽ không thành. Tục ngữ có câu “Nhất nhật phu thê bách nhật ân, bách nhật phu thê tự hải thâm”, nghĩa là Một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, trăm ngày chồng vợ tựa biển sâu. Chỉ một ngày làm vợ làm chồng nhưng nghĩa trọng tình thâm, bên nhau càng lâu thì ân tình lại càng sâu đậm, giống như đại hải không thể đo lường. Do đó ân ái không phải là thứ dễ dàng đem ra khoe khoang trước mặt người khác, mà là thể hiện cho lời hứa, là trách nhiệm, cũng là nghĩa vụ giữa vợ và chồng. Một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa. Trang Angie - Epoch Times Nghĩa lý tính “Nữ luận ngữ” viết “Phu thê kết phát, nghĩa trọng thiên kim” vợ chồng kết tóc, nghĩa nặng ngàn vàng. “Nữ giới” cũng có câu “Phu vi phu phụ giả, nghĩa dĩ hòa thân, ân dĩ hảo hợp” Đạo vợ chồng dùng lễ nghĩa mà chung sống hòa thuận, dùng ân tình mà hòa hợp thân ái. Chữ “Nghĩa” có nội hàm rất lớn, nếu như ân tình chỉ là tình cảm, vậy thì hai người chưa từng gặp mặt chỉ có thể dựa vào đạo nghĩa và tín nghĩa để tuân thủ thệ ước. “Hậu sơn đàm tùng” ghi chép một câu chuyện xảy ra vào thời Bắc Tống. Chuyện kể rằng, ở Hoa Âm có một thí sinh họ Lữ đỗ tiến sĩ, được ghi tên trên bảng vàng. Nhưng không may, vợ chưa cưới của anh ta mắc bệnh nặng dẫn đến cả hai mắt đều mù lòa. Gia đình cô gái biết mình không xứng nên đã chủ động rút lại hôn ước. Nhưng Lữ tiến sĩ không bằng lòng, anh nói rằng cho dù có xảy ra chuyện gì đi nữa thì anh vẫn không thể vi phạm hôn ước, vậy nên anh vẫn quyết định lấy nàng làm vợ. Sau này nhà họ Lữ sinh được năm người con trai đều đỗ tiến sĩ, trở thành câu chuyện truyền kỳ lúc đương thời. Trong đó bốn người con trai có thành tựu đặc biệt vẻ vang, được gọi chung là “Tứ Lữ” ở Lam Điền, một vị trong số họ sau này làm đến tể tướng. Những câu chuyện như trên vô cùng phổ biến thời cổ đại, và phụ nữ cũng không ngoại lệ. “Liệt nữ truyện” chép rằng, ở đất Thái có một người vừa mới cưới vợ xong liền đổ bệnh. Vì chồng mang bệnh, người vợ đã mất đi nguồn kinh tế, cũng không còn bờ vai nương tựa. Mẹ cô gái vì thương con liền khuyên cô tái giá. Cô gái đáp “Bất hạnh của chồng cũng chính là bất hạnh của con, con sao có thể bỏ rơi chàng được? Con đã kết hôn rồi, quyết suốt đời không thay lòng đổi dạ, sao có thể vì chàng mắc bệnh nặng mà tái giá được?”. Nhưng các cuộc hôn nhân hiện đại vì không có ân nghĩa và đạo nghĩa ước thúc, do đó rất dễ tan vỡ trước sóng gió. Kính biểu tượng Hôn nhân khó tránh khỏi mâu thuẫn, vậy làm thế nào mới có thể duy trì quan hệ hòa hợp giữa vợ và chồng? Cổ nhân cho rằng vợ chồng chung sống thì cần tôn kính lẫn nhau, làm chồng hay làm vợ thì đều nên tôn kính đối phương. Khổng Tử từng nói với Lỗ Ai Công “Xưa kia trong ba thời Hạ, Thương, Chu, khi bậc quân vương thánh minh trị vì xã hội, người ta nhất định sẽ tôn trọng, yêu thương bảo vệ vợ con mình. Bởi vì vợ là người quan trọng nhất trong nhà, còn con cái là người nối dõi tông đường, đối với hai người này sao có thể bất kính đây?”. Trong “Nữ giới”, Ban Chiêu cũng nhắn nhủ Tu thân thì điều quan trọng nhất chính là cung kính, tị cương thì điều cần thiết nhất chính là nhu thuận. Do đó, cung kính và nhu thuận là lễ nghĩa lớn nhất đối với nữ nhi. Khổng Tử từ góc độ của nam giới, Ban Chiêu từ góc độ của nữ giới đều khuyên vợ chồng tôn kính lẫn nhau, đây cũng là lễ tiết cơ bản trong đạo phu thê. “Tả Truyện” ghi chép rằng, một lần Tấn Văn Công phái đại thần Cữu Quý đi sứ đến nước Tần. Khi Cữu Quý đi qua đất Ký, ông nhìn thấy một người tên là Khích Khuyết đang cấy cày ở ruộng, còn vợ anh ta thì mang cơm cho chồng. Vợ của Khích Khuyết cung kính dâng cơm, hai tay Khích Khuyết cẩn thận đón lấy rồi cảm tạ thê tử. Hai người cùng tôn trọng lẫn nhau, coi nhau như khách quý. Cữu Quý vô cùng cảm động, bèn dẫn Khích Khuyết về triều và tiến cử lên Tấn Văn Công. Cữu Quý nói “Kính là biểu hiện của phẩm đức cao thượng, người cung kính lễ độ nhất định là người có phẩm hạnh. Việc trị lý quốc gia cần người có đức, xin đại vương hãy tin dùng anh ta”. Quả nhiên, sau này Khích Khuyết làm đến chức đại phu ở nước Tấn. Đây chính là nguồn gốc câu thành ngữ “tương kính như tân” vợ chồng kính nhau như khách. Tương kính như tân là biểu hiện khi hai người trân quý và tôn trọng lẫn nhau. Chính vì trân trọng, cho nên mỗi ngày đều nở nụ cười tươi tắn nhất để chào đón, dùng thái độ khoan dung hòa nhã nhất để đối đãi, dùng ngữ khí thiện nhất để trò chuyện với đối phương. Nếu làm được như vậy, chẳng phải sẽ không còn mâu thuẫn nữa sao? “Tính lý hội thông” viết rằng, làm chồng thì nên kính thân để dẫn dắt vợ, làm vợ thì nên kính thân để chăm lo cho chồng. Do đó cha mẹ khi tiễn con xuất giá thường hay căn dặn rằng con nhất định phải kính, đây chính là ý nghĩa của đạo chung sống giữa vợ và chồng. Tương kính như tân. Miền công cộng Nhẫn nội tại Nhân sinh khó tránh khỏi phong ba, giữa người với người cũng khó tránh khỏi xích mích, lúc này điều cần thiết nhất chính là Nhẫn. “Tứ lễ dực”, thiên “Hôn tiền dực” chép rằng, con gái sinh ra đều được cha mẹ nâng niu từ bé, nhưng cho dù được cha mẹ yêu mến bao nhiêu thì một khi xuất giá, thân phận và địa vị sẽ khác, ở nhà chồng không thể giống như khi ở nhà mình. Nếu lúc ấy tâm lý suy sụp, nội tâm bất bình, sau thời gian lâu họ dễ trở nên trầm cảm, uất ức mà sinh bệnh. Kỳ thực, các cậu ấm cô chiêu là con một trong xã hội hiện đại, ai ai cũng là tiểu hoàng đế, là tiểu công chúa của cha mẹ, hễ gặp mâu thuẫn họ đều không muốn phải chịu thiệt. Nếu như chỉ để mắt đến việc người khác đã làm sai chỗ nào, mắc lỗi ra sao thì sẽ ngày càng bất bình, nói không chừng sẽ làm hại thân thể của chính mình. Khi ấy, đều cần nhất luôn là nhẫn nhịn, bao dung và đồng cảm. Tục ngữ có câu “Lùi một bước biển rộng trời cao”, nếu hai người đều suy nghĩ cho đối phương, thì con đường sẽ bước được lâu dài. Trong “Nam sử” có câu chuyện về Lưu Ngưng Chi, vốn là người phẩm đức rất cao thượng, anh từng từ chối làm quan và không tham luyến vinh hoa phú quý. Vợ anh tuy là con gái Thứ sử, nhưng nàng lại an phận cùng anh sống cuộc sống cần kiệm và thanh bần. Tiền tài mà hai vợ chồng kiếm được chỉ dành cho các nhu cầu thiết yếu trong cuộc sống, phần còn lại đều đem bố thí cho người nghèo. Lưu Ngưng Chi yêu thích sơn thủy, anh dẫn vợ con đi thuyền dạo chơi trên sông hồ, lên núi Hành Sơn, sống những tháng ngày ẩn cư nhàn nhã, trong tâm không màng chuyện thế sự, mỗi ngày đều du sơn ngoạn thủy, sống cuộc sống thần tiên. Âm dương Học thuyết Âm Dương cho rằng, nam là dương - nữ là âm, nam là thiên - nữ là địa, thiên địa, âm dương đều tồn tại song hành và bổ trợ cho nhau. “Nữ giới” viết, âm dương có những đặc tính bất đồng, nam nữ đương nhiên cũng không giống nhau, nam nhân quý ở kiện tráng cương cường, nữ nhân lại lấy nhu thuận yếu mềm làm nét đẹp. Con người chúng ta đều muốn nam nữ bình đẳng, nhưng lại quên mất rằng nam nữ khác biệt, mỗi người đều có ưu khuyết của riêng mình. “Kinh Dịch” viết Vị trí của nữ nhân nên là chủ nội, vị trí của nam nhân nên là chủ ngoại. Nam nữ mỗi người đều có chức vụ của mình, đây là đại nghĩa trong trời đất. Làm cha con, anh em, và vợ chồng thì đều có thể ở trong gia đình mà thực hiện tốt vai trò của mình, như thế gia đạo sẽ chính. Nếu như nhà nhà đều như vậy, vậy thì thiên hạ tự nhiên cũng sẽ an định. Cũng giống như xã hội có phân công lao động, không thể ai ai cũng làm việc giống hệt như nhau. Xã hội cổ đại là “nam canh nữ chức” nam làm việc ngoài đồng, nữ dệt vải thêu thùa ở nhà, nam và nữ ở hoàn cảnh khác nhau mà phát huy sở trường của mình, điều này phù hợp với quy luật âm dương. Trong “Tố nhân kính” có đoạn Vợ chồng tình ý tương hợp, thân mật không có gián cách, nhưng hai người lại có những phẩm chất khác biệt, giống như mặt trời và mặt trăng. Chồng giống như thái dương, vợ giống như vầng nguyệt, nhật nguyệt luân phiên chiếu sáng đại địa. Chính vì nữ giới nhu thuận yếu mềm, do đó nam giới mới gắng hết sức chở che và bảo vệ họ. Khi con tàu Titanic đang dần dần chìm xuống đáy biển, các quý ông đều nhường cơ hội sống cho phụ nữ và trẻ em. Không ai cho rằng đó là bất công, bởi đây là nghĩa vụ của nam giới. Trong gia đình, người đàn ông là trụ cột, có trách nhiệm gánh vác gia đình và yêu vợ thương con, còn phụ nữ thì chăm lo việc nhà, nuôi dạy con và chăm sóc chồng. Vì vậy, quan hệ vợ chồng là mối quan hệ bổ sung cho nhau, không phải là cạnh tranh hay áp bức. Vào thời cổ đại, các cặp vợ chồng tôn trọng nhau như khách, bao dung nhau khi gặp mâu thuẫn, cùng nhau vượt qua khó khăn và giữ mình khỏi cám dỗ. Giữa họ có sự ràng buộc của ái tình, đạo nghĩa và tín nghĩa, vì vậy hôn nhân luôn vững vàng trước gió táp phong ba. Theo Ally - Epoch Times Minh Tâm biên dịch Ngày nay, khi chuyện vợ chồng lấy nhau rồi ly hôn không còn xa lạ thì lứa tuổi ly hôn cũng trở nên ngày một đa dạng hơn. Có những cặp vợ chồng chia tay nhau sau 25, 30, thậm chí 35, 40 năm chung sống – một khoảng thời gian dài cùng nhau vượt qua rất nhiều biến cố. Dưới đây là một số lý do khiến hôn nhân lâu năm vẫn có thể tan vỡ. 1. Không ăn ý trong giao tiếp Sự thiếu hụt và kém hiệu quả trong phương cách giao tiếp là một nguyên nhân khiến hôn nhân lâu dài tan vỡ. Hầu hết các cặp đôi chung sống với nhau lâu dài cho rằng sự nhẫn nhịn mỗi khi gặp trục trặc gia đình là điều cốt yếu để duy trì hôn nhân. Tuy nhiên, rất nhiều trong số đó chọn cách im lặng thay vì góp ý trước một hành động mình không vừa ý về bạn đời. “Nhiều cặp vợ chồng không biết làm sao để tranh luận một cách công bằng” – theo tiến sĩ tâm lý trị liệu Bob Dobrienski – “Sự tức giận và những biểu hiện của nó là một phần tạo nên nhân cách con người. Vì vậy chúng không nên bị kìm nén. Nhất là khi tình trạng trên kéo dài, nó sẽ kéo mối quan hệ kết thúc trong tuyệt vọng”. 2. Sự nhàm chán Theo bác sĩ Karen Sherman “Các cặp vợ chồng thường cảm thấy sự hứng thú ngày một biến mất khỏi mối quan hệ của họ. Đó là khi sự nhàm chán xâm chiếm và họ bắt đầu lúng túng vì không biết phải làm sao để tìm lại cảm giác yêu đương”. Sherman cho biết sự nhàm chán không đến trong thoáng chốc. “Nó tới từ từ, ngày này qua ngày khác, và thường thì bạn không nhận ra sự tồn tại của nó cho đến khi sự nhàm chán chiếm lĩnh tâm trí và bạn không thể thoát ra được”. Nếu hai bạn không cố gắng giữ mối quan hệ luôn tươi mới và thú vị, bạn sẽ dần dần xa cách nhau. 3. Những vấn đề trong “chuyện ấy” Một lý do đương nhiên dẫn tới sự bất hòa hợp trong chuyện ấy, đó là việc một trong hai người ngoại tình hoặc đơn giản là do quá nhàm chán mà mất hứng thú “chăn gối” với nửa còn lại. Những cặp đôi ít cãi nhau cũng thường có chuyện chăn gối kém nồng nhiệt và thưa thớt hơn. Cáu giận và yêu đương đều là hai thái cực của cảm xúc. Khi một trong hai cực không tồn tại hoặc bị kìm nén, cực còn lại cũng sẽ dần biến thành vô cảm. 4. Vấn đề tài chính Mọi người đều có những vấn đề tài chính nhỏ nhất phải đối mặt hàng ngày các hóa đơn, những khoản nợ nần, chi tiêu và đầu tư. Cách các cặp vợ chồng đối mặt với chuyện tài chính khiến họ hoặc xây dựng, hoặc làm tan vỡ mối quan hệ. 5. Áp lực từ bên ngoài Những cản trở từ bên ngoài tới cuộc hôn nhân như chuyện con cái, gia đình thông gia, hay bạn bè của vợ/chồng cũng ảnh hưởng không nhỏ tới chất lượng mối quan hệ. Với những người có chỗ đứng trong xã hội, việc phải giữ gìn hình ảnh và kìm nén cảm xúc trong suốt thời gian dài thực cũng góp phần làm nguội lạnh tình yêu. Theo VTC Ân tình cảmVong ân phụ nghĩaNghĩa Lý tínhKính biểu tượng Các trang giải trí gần đây tràn ngập tin tức về những vụ việc ly hôn của người nổi tiếng. Nhìn vào tỷ lệ ly hôn ở Trung Quốc trong vài thập niên qua, nó đã tăng vọt từ 2% trong những năm 1970 đến 40% như hiện nay. Tại sao các cuộc hôn nhân ở thời hiện đại lại đoản mệnh như vậy? So sánh với trước đây, người xưa trước khi kết hôn chưa từng gặp mặt, nhưng cả hai đều có thể sống cùng nhau đến bạch đầu giai lão. Thời đại ngày nay, mỗi người tự thân đều lựa chọn kỹ lưỡng nửa kia của mình, nhưng tại sao lại không thể làm được như cổ nhân? Chúng ta hãy cùng tìm hiểu xem vấn đề rốt cuộc là ở đâu? Ân tình cảm Vào thời Hán có một câu thơ cổ nói rằng “Kết phát vi phu thê, ân ái lưỡng bất nghi” Tạm dịch Kết tóc làm phu thê, ân ái chẳng nghi ngờ. Rất nhiều người cho rằng, điều quan trọng nhất của hai người khi ở bên nhau là tình đầu ý hợp, chỉ cần phu thê ân ái thì hôn nhân sẽ có thể bền lâu. Kỳ thực, hai từ “ân ái” này đã nói rõ rồi, là “ân” trước, “ái” sau. Bởi vì bản thân ái tình vốn không đáng tin cậy, hôm nay vừa thấy đã yêu, ngày mai có thể sẽ thay lòng đổi dạ. Động lòng rồi thay lòng đều là chuyện trong nháy mắt, có cách nào bảo đảm người ta không thay lòng đổi dạ đây? Trong “Yến Tử Xuân Thu” có ghi chép việc Quân chủ nước Tề là Tề Cảnh Công có một ái nữ, nàng muốn được gả cho Yến Tử. Thế nên Tề Cảnh Công liền đến nhà Yến Tử làm khách, lúc uống rượu cao hứng, nhân cơ hội hỏi Yến Tử “Người vừa rồi là thê tử của ngươi ư?” Yến Tử trả lời “Vâng, đó là thê tử của thần.” Cảnh Công một phen cảm khái “Ài chà, nàng ấy thực vừa già vừa xấu! Ta có một nữ nhi, tuổi trẻ lại xinh đẹp, chi bằng gả cho người đi.” Người bình thường gặp chuyện tốt như thế đều không cự tuyệt, nhưng Yến Tử sau khi nghe xong, đứng dậy hồi đáp Cảnh Công rằng “Tuy thê tử của thần bây giờ đã trở nên vừa già vừa xấu, nhưng thần và nàng đã chung sống rất lâu rồi, cũng đã trải qua những ngày thanh xuân tươi đẹp của nàng. Hơn nữa, làm một thê tử, nàng ấy lúc còn trẻ đẹp đã mang cả đời phó thác cho thần, thần cũng đã tiếp nhận sự phó thác và cưới nàng ấy. Bệ hạ tuy ban thưởng món quà như vậy, nhưng thần sao có thể vì thế mà làm trái với sự phó thác ban đầu của nàng ấy đây.” Nói rồi, Yến Tử bái lạy vài lần và từ chối Cảnh Công. Yến Tử đã nói ra một điểm rất trọng yếu trong việc duy trì hôn nhân ở thời cổ đại, cũng là một điểm mà người hiện đại xem nhẹ. Đó là trách nhiệm của một nam nhân. Người phụ nữ nào khi kết hôn lại không muốn hạnh phúc đến đầu bạc răng long? Khi nàng đem tuổi thanh xuân tươi đẹp của mình hoàn toàn giao phó cho một người đàn ông, thì người ấy nên gánh vác trách nhiệm, trở thành chỗ dựa cả đời của nàng. Giống như Phó Nhược Kim, một nhà thơ sống vào thời Nguyên đã viết trong “Điệu vong tứ thủ” rằng “Tân hôn thệ giai lão, ân nghĩa vĩnh thả thâm” Tạm dịch Tân hôn thề giai lão, ân nghĩa mãi đậm sâu. Tuy nhiên, để làm được điều này thật không hề dễ dàng. Đời người sẽ trải qua đủ loại cám dỗ và thử thách, và cũng trong tình huống ấy mới có thể thấy được phẩm chất chân thực của một người. Chẳng hạn, khi Tống Hoằng sống vào thời Hán đứng trước những lựa chọn tương tự, ông đã để lại một danh ngôn thiên cổ như sau Theo “Hậu Hán thư” ghi chép, Quang Vũ Đế nhà Đông Hán có một tỷ tỷ là Hồ Dương công chúa. Trượng phu của công chúa vừa qua đời, Quang Vũ Đế muốn thăm dò tâm ý của tỷ tỷ, vì vậy đã tìm cơ hội để thảo luận với công chúa về các quần thần. Công chúa nói “Tống Hoằng khí phách hiên ngang, tài cao đức độ, đại thần khắp triều chẳng ai sánh được.” Nghe vậy, Quang Vũ Đế liền chuẩn bị làm mai mối cho họ. Một ngày nọ, Quang Vũ Đế bảo Hồ Dương công chúa ngồi sau bức bình phong, rồi triệu kiến Tống Hoằng vào hỏi dò rằng “Thường có câu, sang dễ thay bạn, giàu dễ đổi vợ, đó có phải lẽ thường trong nhân tình?” Tống Hoằng lại không đồng ý cách nói này, câu trả lời của ông là “Thần nghe nói, mối giao tình lúc nghèo hèn không được quên, người vợ thuở hàn vi chớ bỏ.” Quang Vũ Đế vừa nghe liền biết việc này không thành được rồi. Dân gian có câu “Nhất nhật phu thê bách nhật ân, bách nhật phu thê tự hải thâm.” Ý tứ là vợ chồng dù mới ở bên nhau một ngày thì ân nghĩa đã như trăm ngày, còn vợ chồng ở bên nhau lâu ngày, thì ân nghĩa đã sâu nặng như biển cả. Thế nên, ân ái không chỉ là sự phô trương trước mặt thiên hạ, hoặc dùng để khoe khoang trên mạng, mà điều nó đại biểu là sự cam kết, là trách nhiệm và nghĩa vụ. Tất nhiên, trong lịch sử cũng có những nhân vật phụ diện, dưới đây là một ví dụ ngược lại. Vong ân phụ nghĩa Trong “Nam bộ tân thư” ghi chép Ở Hà Đông, tỉnh Sơn Tây có một người tên là Bùi Chương. Khi còn trẻ, Bùi Chương đã gặp một vị cao tăng tên là Đàm Chiếu. Vị cao tăng này tiên đoán rằng địa vị và danh vọng của Bùi Chương trong tương lai sẽ vượt qua cha mình, mà cha của Bùi Chương lúc bấy giờ là một chủ soái. Về sau, Bùi Chương cưới Lý thị làm vợ, khi ông ngoài 40 tuổi, một mình đến Thái Nguyên nhậm chức, bỏ rơi Lý phu nhân ở quê nhà, không dòm ngó đến và đi tìm niềm vui mới. Lý phu nhân than thở bản thân bạc mệnh, vậy nên ngày ngày ăn chay niệm Phật, sau đó vì sầu não buồn bực mà qua đời. Mười năm sau đó, Bùi Chương gặp lại cao tăng Đàm Chiếu, ông hỏi cao tăng rằng “Năm mươi năm trước, ngài đã dự đoán rằng tôi nhất định sẽ giàu sang hơn cha tôi, tại sao bây giờ vẫn chưa thành hiện thực?” Vị cao tăng trả lời rằng đó là do Bùi Chương bạc đãi người vợ thuở nghèo hèn, còn nói rằng “Linh hồn của vợ ông đã cáo trạng lên Thiên Đế, ông sẽ gặp đại nạn lớn.” Quả nhiên chưa qua mấy ngày, Bùi Chương đã bị người ta mổ bụng giết chết. Vốn dĩ Bùi Chương đời này có phúc phận rất lớn, so với cha ông là chủ soái còn giàu sang phát tài hơn, nhưng vì bạc đãi thê tử, chẳng những phúc phận bị tước mất mà cuối cùng còn phải chịu kết cục thảm khốc. Ở một góc độ khác, tạm gác chuyện nhân quả báo ứng sang một bên, thử hỏi một người bỏ vợ giữa chừng, còn mấy ai tin tưởng? Ai có thể bảo đảm rằng qua mấy năm sau ông ta sẽ không tìm ai đó trẻ trung và xinh đẹp hơn? Vậy nên mới nói rằng, tình yêu là không đáng tin cậy, điều cần thiết hơn để duy trì một cuộc hôn nhân là ân và nghĩa. Nghĩa Lý tính “Nữ luận ngữ – Thủ tiết chương” ghi rằng “Phu thê kết phát, nghĩa trọng thiên kim”, nghĩa là vợ chồng kết tóc, nghĩa nặng ngàn vàng. Trong “Nữ luận ngữ” viết Phu thê kết phát, nghĩa trọng thiên kim. Ảnh được sự cho chép của Ái Lệ Trong “Nữ giới” của Ban Chiêu cũng viết “Phu vi phu phụ giả, nghĩa dĩ hòa thân, ân dĩ hảo hợp”, ý rằng khi đã là vợ chồng thì lấy nghĩa mà chung sống hòa thuận, lấy ân mà hòa hợp tốt đẹp. Chữ nghĩa ở đây có rất nhiều hàm nghĩa. Nếu nói ân tình giữa hai vợ chồng còn có nhân tố tình cảm do hai người tích lũy lại, vậy hai người chưa từng gặp mặt thì chỉ có thể dựa vào đạo nghĩa hoặc tín nghĩa để giữ lời thề. Con người hiện đại chúng ta có lẽ khó hình dung được việc kết hôn với một người xa lạ, cả đời chưa từng gặp mặt. Vậy ví dụ trước khi kết hôn nghe nói đối phương bị khuyết tật thì sao? Trong “Hậu sơn đàm tùng” có ghi lại câu chuyện về một gia đình như vậy vào thời Bắc Tống. Ở Hoa Âm có khảo sinh họ Lữ thi đỗ tiến sĩ. Tiến sĩ là cấp bậc cao nhất có thể nhận được trong chế độ khoa cử thời cổ đại, cũng chính là đề tên trên bảng vàng như chúng ta vẫn thường nói. Thế nhưng, cô nương mà ông đính hôn trước đó đã đổ bệnh ngay sau lễ đính hôn, khiến hai mắt bị mù. Người nhà cô cho rằng họ không xứng đáng với mối hôn sự này nên đã chủ động thoái hôn. Tuy nhiên, Lữ tiến sĩ cho rằng, vì đã đính hôn rồi, bất kể cô gái xảy ra chuyện gì cũng đều không nên làm trái lời hẹn ước, vì vậy đã từ chối đề nghị hủy hôn và vẫn kết hôn với cô nương này. Về sau, hai vợ chồng họ sinh được năm người con trai, tất cả đều thi đỗ tiến sĩ. Tính cả cha của họ thì cả nhà có sáu tiến sĩ, trở thành một câu chuyện lạ lúc bấy giờ. Trong đó có bốn người con đạt được thành tựu to lớn, được người đời gọi là Lam Điền “Tứ Lữ”, còn có một vị còn làm đến chức Tể tướng. Kết cục này hoàn toàn trái ngược với hoàn cảnh của Bùi Chương vừa nói đến ở trên, bởi vì Lữ tiến sĩ thủ tín trọng nghĩa, vậy nên cả gia đình đều đắc được phúc báo. Những trường hợp như vậy rất phổ biến vào thời cổ đại, và nữ giới đương nhiên cũng không ngoại lệ. Các sách như “Thánh dụ tượng giải nhất tiêu bất cải”, “Văn tuyển lâu tùng thư” bản “Tân san cổ liệt nữ truyện” đều có ghi chép. Trong cuốn “Liệt nữ truyện” vào thời Tây Hán có chép lại rằng, vợ của Thái Nhân là người Tống, sau khi được gả vào nhà thì chồng bị bệnh nặng. Là một nữ nhân, nàng đã mất đi nguồn hỗ trợ, cuộc sống sau này không nơi nương tựa. Sợ con gái ngày tháng về sau phải sống khổ sở, cho nên mẹ nàng muốn nàng tái giá. Tuy nhiên, nàng không đồng ý, nói rằng “Bất hạnh của trượng phu cũng là bất hạnh của con, con làm sao có thể bỏ mặc chàng đây? Đạo gả cho người, cùng nhau chung sống thì cả đời không thay đổi. Chồng con chỉ là không may mắc bệnh nặng, làm sao con có thể vì điều này mà tái giá?” Người Trung Quốc cổ đại xem nghĩa là điều vô cùng quan trọng, lúc nguy cấp thậm chí có thể hy sinh tính mạng, xả thân vì nghĩa. Những cuộc hôn nhân thời hiện đại chính là không có sự ước thúc của ân nghĩa và đạo nghĩa, nên khó có thể chịu được sóng to gió lớn. Đương nhiên, rất nhiều mâu thuẫn giữa con người với nhau đều là tích tụ từ những điều nhỏ nhặt, vậy làm thế nào mới có thể duy trì mối quan hệ vợ chồng hòa thuận? Kính biểu tượng Trước hết, cổ nhân cho rằng vợ chồng nên tôn kính lẫn nhau, trọng điểm của điều này là ở mặt “tương hỗ.” Chồng và vợ đều phải tôn kính đối phương. Trong cuốn “Lễ Ký ‧ Ai Công vấn” có ghi, Khổng Tử nói với Lỗ Ai Công rằng “Xã hội mà các bậc Thánh minh quân vương ba triều Hạ, Thương, Chu cai trị, người ta đều tôn trọng và yêu thương thê tử cùng con cái. Vì thê tử là người quan trọng nhất trong gia đình, còn con cái là người nối dõi tông đường, hai người này làm sao có thể bất kính đây?” Tương kính như tân. Ảnh được sự cho phép của Ái Lệ Trong “Nữ giới” chép rằng, “Tu thân mạc nhược kính, tị cường mạc nhược thuận. Cố viết kính thuận chi đạo, vi phụ chi đại lễ dã.” Ý rằng, tu thân quan trọng nhất là phải cung kính, điều cần nhất để tránh cương cường là nhu thuận. Vậy nên nói, cung kính và nhu thuận là lễ nghĩa lớn nhất của một người phụ nữ. Khổng Tử từ góc độ của nam giới, Ban Chiêu từ góc độ của nữ giới, cả hai đều nói rằng phu thê phải tôn kính lẫn nhau, đó cũng là lễ tiết cơ bản trong cách cư xử với người khác. Tuy nhiên, giữa phu thê khó tránh khỏi thân mật hơn so với người ngoài, lâu rồi liền dễ dàng phóng túng, cho nên khó khăn nhất chính là duy trì trạng thái tôn kính này. Người xưa cho rằng giữa phu thê, có thể tương kính như tân chính là phản ánh phẩm đức của một cá nhân. Ái Lệ thực hiệnVương Du Duyệt biên tậpXuân Hoàng biên dịchQuý vị tham khảo bản gốc từ Epoch Times Hoa ngữ Xem thêm18/05/202328/04/202307/01/202317/10/202214/02/2022 Nhiều người từng đặt câu hỏi này, nhưng không phải ai cũng có câu trả lời chính xác cho riêng mình. Trên mạng xã hội hỏi đáp Zhihu của Trung Quốc gần đây có một cuộc thảo luận về chủ đề "Sự khác biệt giữa tình yêu và hôn nhân". Trong số này, câu trả lời của một người đàn ông 80 tuổi được hưởng ứng nhiệt tình nhất. Những cá nhân có hôn nhân hạnh phúc đều biết hy sinh bản thân, chịu đựng và thậm chí bỏ qua cái tôi cá nhân vì cái chung. Ảnh minh họa shutterstock. "Nhiều bạn trẻ hỏi tôi Tình yêu là gì? Theo tôi, chúng ta chỉ có thể mượn câu trả lời của Plato, triết gia người Hy Lạp", người đàn ông họ Vương ngày, Plato hỏi cô giáo "Thưa cô, tình yêu là gì? Làm thế nào chúng ta có thể tìm thấy nó?". Cô giáo trả lời "Trước mặt chúng ta là cánh đồng lúa mì. Em hãy đi đến đó và hái bông lúa mì vàng nhất, nang về đây cô sẽ giải thích cho em". Plato tiến về phía trước và mò mẫm trong cánh đồng lúa một lúc lâu. Tuy vậy khi trở về, ông vẫn tay trắng. Cô giáo hỏi "Tại sao em không hái được bông lúa nào?" Cậu học sinh trả lời "Em đã tìm thấy bông lúa mỳ vàng nhất nhưng em không biết liệu có bông nào vàng hơn phía trước hay không, vì em mới đi được một phần cánh đồng. Bởi thế em đã không hái nó".Cô giáo lúc này mỉm cười nói "Đây chính là tình yêu"."Vì không biết phía trước có lựa chọn nào tốt hơn nên chúng ta đã không hạ quyết tâm, dẫn đến việc bỏ lỡ "mối tình đẹp nhất" của mình. Theo cách này, tình yêu là thứ không thể đạt được, nó giống như một lý tưởng hơn, em sẽ bỏ lỡ nó nếu không cẩn thận", cô giáo nói ngày khác, Plato hỏi cô giáo "Hôn nhân là gì? Làm thế nào chúng ta có thể tìm thấy nó?. Cô giáo trả lời "Trước mặt em có một khu rừng. Em hãy đến đó chặt một cây cao và tươi nhất. Em sẽ biết hôn nhân là gì".Plato đi về phía trước, một lúc sau, ông chặt một cái cây và quay trở lại. Cây này không tươi cũng chẳng cao, chỉ là một cái cây bình thường. Cô giáo hỏi "Tại sao em lại chọn cây này?" Plato trả lời "Như lần trước, em cẩn trọng tìm khắp nơi rồi nhưng nửa ngày vẫn trắng tay. Em nhìn thấy cây này giữa đường và nghĩ nó cũng không quá tệ, vì vậy đã chặt nó mang về". Cô giáo nói "Đây chính là hôn nhân. Hôn nhân thường đến sau tình yêu. Sau khi một người đã bỏ lỡ tình yêu lý tưởng đời mình, họ sẽ lo lắng đến được và mất. Do đó khi gặp được người tự đánh giá là thích hợp, dù có bình thường thế nào thì họ cũng thấy mãn nguyện. Tư tưởng này thường là bước khởi đầu cho một cuộc hôn nhân".Câu chuyện của Plato nói lên một thực tế Trong mắt nhiều người, tình yêu thường lý tưởng, còn hôn nhân rất thực tế. Mọi người thường có tâm lý tìm một người không quá lý tưởng nhưng phù hợp để tiến tới hôn vậy, sẽ có người hỏi "Vậy những cuộc hôn nhân nồng đậm tình yêu tồn tại lâu không?" Erich Fromm - nhà tâm lý học xã hội Đức. Ảnh Fromm Online Một cuộc khảo sát cho rằng "thời hạn của tình yêu" thường chỉ kéo dài 18-30 tháng. Kể từ đó, cả hai chia tay hoặc sống cuộc sống vợ chồng êm đềm. Giáo sư Cindy Hazan của Đại học Cornell, Mỹ đã đưa ra kết luận trên khi tiến hành khảo sát cặp vợ chồng thuộc 37 cấp độ văn hóa khác nhau, kèm những xét nghiệm về y sư này tin rằng, từ 18-30 tháng là thời gian đủ để một người đàn ông và một người phụ nữ gặp gỡ, hẹn hò, kết hôn và sinh con. Sau khi quá trình này kết thúc, hai người không còn cảm giác yêu đương mặn nồng giai đoạn cuồng nhiệt mất đi, tình yêu cũng sẽ nhạt dần, nhìn chung không dễ bắt gặp tình trạng nhịp tim tăng nhanh và lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi khi đối diện với nhau. Điều đó có nghĩa là, hầu hết các tình yêu, dù mãnh liệt đến đâu, sẽ trở thành bình thường trong vòng một hoặc hai cuốn sách "Hành trình tình yêu" của tác giả Trung Quốc Tiểu Đóa, cũng có quan điểm "Suy giảm sự hài lòng trong hôn nhân là thói quen. Đây là một trong những quy luật tâm lý quan trọng chi phối cuộc sống của chúng ta"."Nếu chúng ta tiếp xúc nhiều lần với một kích thích, cho dù kích thích đó là gì, theo thời gian, chúng ta sẽ dần bỏ qua nó. Kích thích vẫn luôn ở đó, trong khi chúng ta không còn cảm nhận được sự hứng thú như trước", Tiểu Đóa kinh tế học cũng có một khái niệm "Thỏa dụng biên", còn gọi là mức thỏa dụng mà người tiêu dùng có thêm khi tiêu dùng thêm một đơn vị hàng hóa. Theo đó, nếu một người không có giày vô tình nhận được một đôi giày và đánh giá chúng, kết quả dù đôi giày đẹp, vừa vặn hay không, anh ấy đều ngay lập tức đánh giá cao. Nếu người đó tiếp tục nhận được giày và được yêu cầu xếp loại các đôi giày tiếp theo, điểm số sẽ ngày càng thấp hơn. Sự hài lòng do "đôi giày tiếp theo" mang lại giảm dần, đó là khi thỏa dụng biên giảm vậy, khi đã quen với niềm vui và hạnh phúc trong một mối quan hệ nhưng không còn tươi mới nữa, cảm giác hòa hợp chắc chắn sẽ không mang lại cho bạn cảm giác hài lòng như vậy, theo quan điểm này, hôn nhân lâu bền hay không không liên quan đến mức độ yêu đương thuở ban đầu. Những cá nhân có hôn nhân hạnh phúc đều biết hy sinh bản thân, chịu đựng và thậm chí bỏ qua cái tôi cá nhân vì cái chung. Bởi điều lớn lao nhất mà họ muốn là được ở bên cạnh người đã từng cùng họ bước lên lễ đường trong tiếng chúc tâm lý người Đức Erich Fromm từng viết trong cuốn sách "Nghệ thuật yêu" rằng, tình yêu không phải là cảm giác, mà là hành động. Ví dụ, một người uống rượu bia cả ngày, không quan tâm đến vợ con vẫn có thể nói với bạn bè trong nước mắt rằng "Tôi yêu gia đình tôi". Câu nói giả dối này thực ra không có gì khó hiểu. Nói "tình yêu" bằng lời nói, hoặc chỉ tưởng tượng trong đầu và dùng nó làm bằng chứng, rất đơn giản. Tuy nhiên, tình yêu phải là hành động, không phải sự tưởng tượng. Để duy trì một cuộc hôn nhân hay tình yêu lâu dài bắt buộc phụ thuộc vào những hành hành trình của tình yêu, có hai gợi ý để duy trì sự thân cực giao tiếpKhi xảy ra xung đột, hãy tích cực giao tiếp thay vì lựa chọn im lặng. Cần bày tỏ mong muốn của bản thân rõ ràng, đồng thời lắng nghe ý kiến của đối phương để tìm ra giải pháp cho mọi vấn nhau làm việc nhàMột cuộc hôn nhân lâu dài có vẻ như không chỉ dựa trên tình yêu và sự tôn trọng lẫn nhau mà còn có sự tham gia của cả vợ và chồng vào việc nghiên cứu gần đây tiến hành trên 160 cặp vợ chồng trong độ tuổi từ 25 đến 30, có ít nhất một con dưới 5 tuổi đã phát hiện gia đình hạnh phúc là gia đình có người đàn ông tham gia vào công việc nhà. Nghiên cứu được công bố trên tạp chí Journal of Family Issues. Giáo sư Adam Galovan, Đại học Missouri Mỹ - chủ trì nhóm nghiên cứu cho biết, không nhất thiết phải chia đều việc nhà mà các cặp vợ chồng hãy làm điều đó cùng nhau. Chuyên gia này nói "Chia sẻ có thể nghĩa là làm một cái gì đó nhiều lần với nhau. Đó là lần lượt chia nhau thay tã lót cho con hoặc người này trông trẻ, trong khi người kia chuẩn bị bữa tốt". Hôn nhân sẽ hạnh phúc hơn khi người vợ cảm nhận được ông chồng gần gũi với những đứa Trang Theo aboluowang Lost your way?Sorry, we can't find that page. You'll find lots to explore on the home page. Error Code NSES-404FROM LOST IN SPACEBuild Identifier vbfa0ae09Instance 380fda60-9a7b-45fe-b4a6-e83c210b3765Request Id 3f0568e3-8573-418c-a52e-17a4abf83632-310962583

hôn nhân dài lâu